"Hừ..." Phong Bất Giác hừ lạnh một tiếng, "Ngươi đang giả vờ đúng không..." Lời này đến chính hắn còn chẳng tin nổi, nhưng hắn vẫn chỉ thẳng vào chân Khoa Nhĩ Tư Đốn, nói: "Vì bố cục mật thất ngày hôm nay, vì muốn rũ sạch hiềm nghi giết người... Từ ba năm trước ngươi đã bắt đầu vờ như hai chân đi lại bất tiện, lúc nào cũng phải chống gậy."
"Ngươi rốt cuộc đang nói cái gì vậy..." Khoa Nhĩ Tư Đốn chấn kinh đến sững sờ, cái lý lẽ này quả thực hoang đường hết sức... Làm gì có ai vì muốn mưu sát con trai mình mà cố tình giả thọt suốt ba năm ròng chứ? Giả vờ trẹo chân trước khi giết người ba ngày thì hiệu quả chẳng phải cũng như nhau sao?
"Nhưng thực chất... hành động của ngươi vẫn vô cùng nhanh nhẹn. Với thân thủ của một cựu binh như ngươi, giết một người căn bản chẳng thành vấn đề." Phong Bất Giác nói tiếp: "Còn về động cơ... Ta nghĩ hôm nay tất cả mọi người trong tòa biệt thự này đều đã tận mắt chứng kiến... Khi cãi vã với Dennis, ngươi lại liên tiếp nổ hai phát súng. Điều này chứng tỏ ngươi đã sớm nhẫn nhịn gã đến giới hạn cuối cùng. Nếu không phải e ngại việc dùng súng bắn chết người quá dễ bị điều tra ra, thì thứ ngươi nhắm vào e là chẳng phải trần nhà đâu."




